About

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Mình có thể làm được mà

Chào em!
Lại phải để em mỏi mắt, đọc tin nhắn của chị them lần nữa vậy hị hị. Nguyễn nhân để có tin nhắn dài dài này đơn giản chỉ là chị muốn nói chuyện với em. Hehe
Ngay từ lúc chị biết được là mình chả thay đổi được ai cả, trừ khi người đó tự nhận ra và tự muốn thay đổi thì chị không có suy nghĩ muốn người khác phải này nọ. Và cuộc nói chuyện này cũng vậy, chị muốn nói chuyện với em, điều đó làm chị vui, chỉ vậy thôi.
Chị có tên là Trang Cười vì chị hay cười lắm, dù là chuyện bé tí cũng làm chị bật cười, giờ chị đang nhe răng đây này, à. Chị có tính hài hước nữa hehe. Mà nhớ lại, chị khóc trước mặt bạn thân chị đúng một lần, ngày đó cưới chi gái chị, anh chị khóc, chị cũng khóc. Hị hị.
Chị là một kẻ “nghiện tình thương” chắc bởi vì thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ. Đó là yếu điểm lớn nhất của chị. Trong các mối quan hệ, chị sống bằng tình cảm thật của chị, nên chị có nhiều người thương, và cũng có nhiều người đã làm chị đau khổ.
Chị có mối tình đầu năm cấp 3, tình yêu đầu thời đó chỉ là cái nắm tay, đèo nhau xe đạp, cài hoa phượng, chỉ cần dc nhìn thấy nhau là vui rồi, hehe, còn có cả những nụ hôn vụng về. Năm chị vào đại học thì hai đứa chia tay. Chị đã rất đau khổ. Chị đã mất hơn năm để quên quên, hị hị. Cơ mà tình yêu thời đó chưa sâu tới mức vậy. CHị nhận ra những giận hờn đủ thứ chuyện vì chưa hiểu được nhau, sự sợ hãi mất người yêu đã khiến cả hai đứa mất tự do.
Vào đại học chị chơi với 1 nhóm nát, hihi, toàn zai, có mỗi chị là con gái, chơi rất thân, bọn nó luôn bảo hộ chị, nấu ăn, làm giúp chị đủ thứ chuyện. Chị có một thằng bạn thân nhất tên Trinh. Hắn không phải nói là đẹp zai, mà rất xinh zai và đào hoa. Hì hì, hai đứa khá hợp nhau, đi học đèo nhau, rồi học thêm, cả đi thi cũng ngồi gần nhau vì Trang- Trinh mà. Hắn lười học, đi thi chị lúc nào cũng làm 2 bài, chị được 8 hắn cũng 7,5. Được cái hắn chơi rất được, cưới anh trai, chị gái chị hắn đều về hộ đâu ra đó. Cả lớp tưởng 2 đứa chị yêu nhau, hihi. Ra trường hắn ngỏ ý với chị. Chị cũng thích hắn, gia đình chị cũng thích hắn lắm, hắn hay vào chơi với bà và các cháu. Cơ mà lý tưởng đi tu dữ quá, chị đi tu, hắn bỏ vào Nam sống. hị hị.
Tết vừa rồi chị về, hắn cũng về, mấy đứa đi chơi. Giờ hắn chắc có người yêu trong đó rồi. Chị cũng bình thường mà. Dùng face có mấy đứa làm quen, chị cũng nói chuyện bình thương thôi, bảo chị đặc biệt này nọ, chị cho xem hình ảnh các sư cô, hôm sau thấy mất hút không ỏ ê gì nữa. hehe.
Chị thấy em và Hải Anh tính rất hay. Cơ mà hai đứa có người yêu rồi, vẫn tán tỉnh nhau, huhu, sao chị thấy cứ sao sao ấy. DÙng thời gian đó mà lập nghiệp hay làm việc gì đó tốt hơn chứ. Tốt nhất là trong tình yêu phải có tình bạn, hai đứa cùng chung lý tưởng, cùng một mong ước, để là chỗ dựa của nhau vượt qua những nỗi mệt mỏi, những ngày going bão.
Mà em đừng có sợ khó khan, hay sợ gặp phải đau khổ. Có khó mới cần tới mình, không khó thì chán lắm, chả có gì thú vị cả. Cả khổ đau cũng vậy, sợ gì nó. Có khổ đau mình mới biết trân quý và đi qua cơn bão, mình sẽ sống sâu săc hơn, và mới biết hạnh phúc là gì, chỉ khi khát nước, người ta mới biết hạnh phúc khi có cốc nước.
Chị đã về và sống trọn vẹn, có mặt cho gia đình chị. Giờ đi cũng bị động đậy lắm, vì thương gia đình và thương các cháu. Cứ tự nhủ với mình, mình đã sống hết mình, đã có mặt trọn vẹn, tiếc chi nữa, mà nhấc chân đi, sao mà lòng cứ buồn buồn. CHị chọn con đường xuất gia không phải vì chị chốn tránh cuộc sống hay do gia đình éo le, đau khổ j hết; vì chị muốn giúp người khác thấy được: cuộc sống đâu có khổ đau, chỉ có qua nhận thức của con người nó mới có khổ đau, chả thế mà: người buồn cảnh có vui đâu bao giờ; anh chỉ toàn thấy cát bụi khi anh nhẫm chân vào cát bụi và đi trên cát bụi. CHị muốn thương được nhiều người, chị muốn có nhiều thời gian để làm nhưng gì mình thích, chị muốn tự do…
Hihi. Em biết sao chị muốn nói chuyện với em không? Vì nơi em có sự tươi mát, làm mỗi khi chị nói chuyện với em chị vui lắm. Có lúc chị đã ngồi chờ tin nhắn của em khá lâu đấy. Chị biết làm phiền em, mấy hôm trước chị ko thấy vui khi nc với em, vì nhận thấy em bận quá và tin nhắn của em không có để tâm vào đó nữa. Nhưng mấy hôm nay lại vui rồi, hihi.
Đi tu, chị không được dùng dt nữa. Nên chị muốn tâm sự dài dài thế này. Chị tin với những ước muốn của mình cùng với sự ham học hỏi, tính tự lập, kiên trì, cùng với nhiều đức tính tốt đẹp của em nữa, sớm muộn gì em sẽ thành công. Nhưng giờ có nhiều CÔ HỒN đang đi lang thang và ngồi vật vờ ở nhiều nơi. Em biết cô hồn đó là ai không? Hihi. Em nhớ nha: Thân và TÂM tuy hai cái riêng nhưng lại là một, nếu cái thân bệnh tật, thì cái tâm không an ổn và ngược lại. Nên việc đi lang thang buồn thiu, rồi ngồi hàng giờ bên cái máy vi tính mà quên mất mình đang có một thân thể; giống CÔ HỒN lắm em nhỉ? . Chị rất muốn Hoàng để ý tới mình có một thân thể, thỉnh thoảng hãy muốn 1 cốc nước đầy, xoa bóp chân tay, đứng lên đi lại và mệt hayx cho mình nghỉ ngơi. Còn quan trọng nữa là thỉnh thoảng hãy mỉm cười, nụ cười sẽ xua đi những căng thẳng, mệt mỏi em nhỉ?
Dù có chuyện gì xảy ra, hãy nghĩ rồi ngày hôm nay cũng qua, mọi chuyện sẽ qua thôi, không sao đâu mà.
Và mình còn sống thì mọi chuyện đều có thể xảy ra, mình có thể làm được. hihi
Thương

Chị Trang Cười
http://cheviet.vn/danh-muc/tra-uop-sen-tay-ho/

Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

Chè Thái Nguyên Minh Cường



Chè Thái Nguyên hay còn gọi là Trà Thái Nguyên thương hiệu Trà Minh Cường từ lâu được người sành chè tin dùng với các sản phẩm trà Thái Nguyên ngon nhất, giá chè Thái Nguyên rẻ nhất.

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Viết cho em!

Viết cho em!
Hà Nội có trang sáng sau cơn mưa
Chắc tầm này em đang ở nhà bên cạnh gia đình thân thương, cũng có thể đang nhậu nhẹt với bạn bè hoặc đưa người yêu đi chơi… Em có nhìn thấy trang hôm nay tròn và sáng không? Chỉ đứng ở lancan phòng phơi đồ tầng thượng, thấy trang đó hihi.
Hôm qua lên facebook đọc được bài viết của cô Lee Nam chia sẻ, tôi đã nghĩ tới em và muốn tâm sự với em đôi lời.
Hì hì, bắt đầu từ đâu nhỉ? Chả biết sao tôi lại xin FaceBook của em, mà em là người đầu tiên mà tôi xin face kể từ ngày tôi biết dung facebook tới giờ. Nói thật đấy he he. Có phải em đang cười tôi đúng không? J
Cũng như thói quen cũ, click vào facebook của em xem trang cá nhân, chỉ thấy em rất tươi thôi, không có gì ấn tượng với tôi lúc ấy cả. haha, Epzai ở mức đồ Tb khá thôi, vì tôi học công nghệ thông tin toàn zai đẹp mà. Bạn tôi chơi toàn hotboy, người yêu cũ của tôi cũng epzai lắm đấy , dù tôi xấu gái he he.
Cơ mà càng nói chuyện với em, tôi càng thấy em gần gũi và cởi mở. Cách em sử dụng ngôn từ tự nhiên, trẻ trung, và sự cởi mở của em đã khiến tôi được cười rất nhiều khi nói chuyện với em đấy. hihi. Em biết không? Ngày qua tôi đã quay lại trang cá nhân của em, không phải để ngắm nhìn ảnh em mà chỉ muốn hiểu hơn về em chút thôi. Xem cái video em quay trực tiếp lúc em đứng trên miếng trượt bang khiến tôi được cười nhiều gê ấy, rách cả mồm luôn haha. Lý do đơn giản lắm, vì sự trẻ trung và yêu đời ở em, tôi thấy một đứa bé khoảng chừng 3, 4 tuổi thôi đang đứng trên miếng bang nô đùa vui vẻ. Haha, hnao phải đưa tôi chi phí đi khâu lại cái mồm vì vụ cười rách miệng này đấy nhé, kaka. Tôi còn thấy trên trang cá nhân của em có những tấm hình rất đẹp và những cuộc trò chuyện thân thiện của em với người thân trong gia đình và cả người yêu em nữa. Thế là chị biết liền, vì sao em có được sự tươi mát như thế đấy. Mình có hiểu, mình mới có thể thương được người khác. Em có sự truyền thông giữa anh chị em trong nhà, cái khó em đã có thể làm được, em giỏi lắm đấy. Em có sự truyền thông, em hiểu được những nỗi niềm của người này, những khó khan của anh kia, những vụng về của cô em… từ đó em có thể thông cảm được và thương được họ một cách thật sự.
Đang ngồi viết cho em, mà chị cười tươi lắm luôn ấy, hehe. Dù chưa biết em là thần đồng hay là thành phần nguy hiểm của xh gì gì ấy, nhưng mà cách em giao tiếp, cư xử cũng như tình thương của em, chị thấy em tuyệt lắm đấy. Phổng mũi chưa, gì mà được khen hoài, kaka. Vì cuộc sống có nhiều lý lẽ đúng với người này chưa chắc đã đúng với người kia, đúng với hôm nay chưa chắc đã đúng với ngày mai, làm gì có đúng sai, chỉ có khéo hay không khéo mà thôi em nhể he he.
Cô Lee Nam của Vietmoz là người chị ngưỡng mộ. Anh kể anh lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng, kiên trì, nhiệt huyết… j đó anh có thừa. Anh ấy đã xây dựng Vietmoz không chỉ bởi tiền, mà còn bởi niềm đam mê, sự cống hiến hết mình cho sự nghiệp đào tạo các seoer, và những giá trị anh ý mang lại cho nhiều người, khiến chị rất khâm phục anh.  CHị thấy nếu cái ước muốn của mình mà nó có thể giúp cho nhiều người khác như nghề đào tạo học viên ấy thì nó sẽ tạo cảm hứng cho mình bay cao và bay xa lắm em nhể? Và sẽ có nhiều bạn có thao thức muốn thực hiện ước muốn to to ấy cùng mình; điều đó làm cho cái ước muốn đó dễ thực hiện hơn là mình đi một mình. Mà một giọt nước không thể chảy ra biển, nó sẽ bị bốc hơi mất, nếu nhiều giọt nước chảy thành dòng chắc chắn sẽ ra tới biển em nhỉ?
Dù chỉ biết rằng người Thầy mà mình tìm kiếm để học hỏi chính là bản thân mình, nhưng mình không có sức để làm chuyện gì 1 mình đâu. Mình sẽ phải đầu tư rất nhiều vào đám đông để tìm ra được vài người tri kỷ đồng hành với mình cùng đi trong cuộc hành trình đó. Sự nghiệp xây dựng một hệ thống cộng đồng hòa hợp là nó cả một công trình lớn, và cực; cái này phải lôi cái khéo và không khéo ở đây. Hehe. Vì mình biết mình không thể đi một mình em nhỉ?
Một điều nữa là htruoc chị có gặp anh Nam trong buổi liên hoan, thấy mặt anh ý đỏ lênh căng, chỉ có cảm nhận anh ý nát lắm rùi và chỉ cảm nhận rõ cái giá của sự đánh đổi. Chị nghĩ tới lá gan, thận, mật.. của anh ý đau tê tái trong mỗi lần giao lưu, gặp gỡ bạn bè… Những thứ mình đưa vào thân thể mình hàng ngày như rượu, thịt lợn, gà, cá, cua… các kiểu, mà ngày nay người ta toàn chăn lợn, gà, cá… bằng những hóc môn sinh trưởng, mình ăn những thứ đó là đang ăn những hóc môn độc tố vào cơ thể hàng ngày, chả trách giờ sao lắm bệnh tật, ung thư các kiểu.
CHưa kể những bài hát tình sầu đứt ruột ỉ ê, những bộ phim chém giết nhau gây bạo động, thù hận, những phim sex kích dục, những cái khép cửa tâm hồn rồi rơi vào trầm cảm… những món ăn đó hàng ngày đang tưới vào chúng ta. Em thấy nguy hiểm không? Kaka
Hành trình của em, một nhóc 22 tuổi, mới chỉ bắt đầu thôi. Sức khỏe là của cải lớn lớn và mình phải tôn trọng cơ thể mình nữa. Đến lúc đôi mắt, lá gan, tim, cật, thận… yếu rồi, sao cứu được nữa, lúc đó có mà tiện tỷ cũng không cứu lại được. Em gầy như thế, đi gió ru chắc cũng đổ, mà đòi làm thành phần nguy hiểm của xh kkaka. Sau đồ án, chỉ nghĩ em buông hết ra, nghỉ ngơi và tập hoạt động như giờ giấc công sở, sau khác thành thói quen; có kế hoạch thời gian cụ thể, nó mới chuyên nghiệp và hiệu quả, sau này còn đào tạo con cháu nữa chứ, hehe. Để thời gian cho riêng mình, còn ngắm cây hoa, quả, nghe chim hót buổi sáng, ngăm mặt trời mọc, ngắm mặt những người thương. Đâu phải phải có nhiều tiền mới hạnh phúc. Cái gì cũng có cái giá, càng nhiều tiền, càng bận rộn, time, công sức, trí tuệ… sống càng đơn giản càng hạnh phúc, và có nhiều tự do hehe.
Cuộc sống luôn biến đổi không ngừng, nay còn sống biết đâu ngày mai thế nào,hãy trân quý cuộc sống hiện tại và những người em thương, bởi biết đâu ngày mai họ không còn nữa. cuộc sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại em à, đừng đợi xây nhà gác, mua máy bay mới hp, hp có mặt liền ngay bây giờ và ở đây, ta có thật sự có mặt để mà hưởng nó hay không thôi.
Cảm ơn em vì sự tươi mát của em chị đã rất vui và hạnh phúc.

Thương: chị Trang Cười

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Tao kể mày nghe

Ha ha tao kể chuyện này mày đừng cười tao nha!

Thật ra thì cũng có mấy thằng tán tao. Tao cũng nói chuyện bình thường thôi. Khen tao đặc biệt nọ kia. Rồi sau đó tao gửi cho bọn nó hình ảnh của mấy Sư Cô, chả biết sao mà hôm sau không thấy chào hỏi nói chuyện nữa. Ha ha. Thế này tao có mà ế dài mày nhể? ka ka. Đúng là mấy thanh niên thời nay dại quá!. Bảo sao ngày nay, cuộc sống vật chất đầy đủ, khoa học phát triển và tiến bộ mà chỉ số hạnh phúc lại không bằng một nửa cha ông ta ngày trước. Hóa ra cũng có nguyên do cả. Lười học lịch sử phải chấp nhận thôi he he. Thời Lý Trần là thời kỳ thịnh vượng nhất trong lịch sử, vì vua quan thời đó ngưỡng mộ Đạo Bụt và có ông Vua Trần Nhân Tông bỏ ngôi vị đi xuất gia, tạo nên Thiền Phái Trúc Lâm mà tết mấy đứa mình đi leo núi Yên Tử của thiền phái Trúc Lâm đó.
Còn người tao kể bảo hình như thích tao là T Rain đó, hị hị. Nó cũng tốt, ngoại hình cũng được, nghề nghiệp cũng được, nói chung là được. Lại còn hiểu được tín ngưỡng đạo Bụt, hê hê. Là bạn tốt. Đương nhiên là cùng tần số ở mức độ nào đó, sẽ hợp với nhau ở mức độ nào đó rồi. Tao cũng là người giàu tình cảm lắm, ngay từ nhỏ tao đã bị thèm tình yêu thương hơn người khác rồi, vì tao không có mẹ từ nhỏ, bố tao cũng làm ăn vất vả nên không có thời gian cho tao nhiều, mà giờ lớn lên tao mới hiểu thiếu tình của mẹ là thiếu cả bầu trời, bố lại mất nữa. Thế tao mới bị đau khổ gần 2 năm liền với mối tình đầu mà nghĩ lại cũng chả có gì phải hệ lụy vậy. Giờ thì cũng đang khá hạnh phúc, trong một gia đình giàu tình cảm, lòng nhân ái, cũng có những người bạn như mày để khi mệt mà thủ thỉ. Mày chỉ cần nhắn lại thôi là tao đã vui rồi, he he. Với Rain thì làm bạn thân thế này là tuyệt rồi, t còn lý tưởng, tao thích có nhiều thời gian dành cho ước mong của mình, ha ha.

Nhiều lúc cũng tham lam, vì tuổi trẻ mà,

Cơ mà tao là người tu mà, nên lại điều chế được những điều xấu xấu đó lại, thấy có nhiều thứ quá hạnh phúc rồi, mong chờ gì cho mệt, của mình thì sex tới tìm mình mà, không phải của mình thì kéo cũng chả được, he he.
Mỗi sáng dạy thật sớm, vệ sinh cá nhân xong, thắp một ngọn nến, pha ấm trà, rồi theo dõi hơi thỏ, thưởng trà xanh. Sau đó nên ngồi thiền với chị Trang Béo, rồi tập gym, đi cafe, trà đá, xem phim, đi chùa, tham gia khóa tu, chơi với tăng thân... Cuộc sống của tao đơn giản thế, cơ mà tao cũng trị liệu được nhiều niềm đau trong thân và trong tâm mình mỗi ngày mày à.
 Tao nuôi tao mỗi ngày bằng tiếng chim hót, tiếng gà gáy, những đùm hoa giấy hoa xoan, hoa xấu, chơi với cháu và với cụ, những trang sách, trang thơ...đó là những món ăn, để mỗi người tao hỏi xem tao đã thương thêm được ai, bỏ qua được bao nhiêu chuyện linh tinh trong đầu. Đó là công việc tu tập của tao. Còn chuyện làm việc thì vẫn thế! vẫn ham làm, ham chơi, bao giờ mệt quá, nản thì lại tự nhủ:"không làm thì lấy cái gì bỏ vào bụng, không làm thì giúp được ai?" thế là nhiệt huyết lại lên cao lắm he he. Cứ chơi thôi, tới lúc hết duyên thì lên đường. he he.
Mà tao đọc hết quyển sách mày mua rồi, mua cho tao quyển nữa nha he he. Đây, mua cho tao quyển này:

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Có bao nhiêu loại trà nhỉ?

Có nhiều cách phân loại trà rất đa dạng

Có nhiều người gọi điện, gửi email và đến tận cửa hàng Chè thái nguyên Minh Cường của chúng tôi để hỏi Chè Minh Cường:"Có bao nhiêu loại trà nhỉ?".
Để giải đáp thắc mắc của các anh chị em bằng hữu uống trà, Chè Minh Cường xin được mạn phép trình bày các loại trà thái nguyên mà chúng tôi biết và đang bán tại cửa hàng cho các khách hàng gần xa.
Có nhiều loại trà, thậm trí cùng một loại trà thái nguyên nhưng có những tên gọi khác nhau, tùy theo những tiêu chí và những nét riêng mà có cách đặt tên khác nhau như vậy.
  • Ví dụ theo cách đóng gói, ta có trà thái nguyên đặc biệt 100g, loại trà thái nguyên đặc biệt 200g, trà thái nguyên đặc biệt 500g, trà thái nguyên đặc biệt 1kg, hoặc trà đóng bánh, trà hút chân không, trà đóng túi rời, trà bột hòa tan, trà túi lọc...
  • Theo tiêu chí chữa bệnh, tốt cho sức khỏe thì có loại trà thuốc, trà khô.
  • Theo nguyên liệu làm trà thái nguyên thì có loại trà tân cương lộc xuân làm từ những lá trà xanh tươi, trà tân cương nhất phẩm đế chế biến theo quy trình thủ công truyền thống từ một búp và một lá trà gần với búp nhất; trà tân cương Long ẩm được chế biến từ những búp trà xanh non mởn của đồi chè thái nguyên.
  • Cách phân loại trà được văn hóa Châu Âu và thì trường Mỹ chấp nhận mà ta thấy rất phổ biến và thông dụng là phân loại trà theo mức độ oxy hóa. Cách này rất khoa học và sâu sắc. Bạn có thể xem chi tiết tại bảng sau về cách phân loại trà theo mức độ oxy hóa:
Bảng trà theo mức độ oxy hóa

Thêm một cách nữa là bạn có thể phân loại trà theo quy trình chế biến trà. 

Cách này ít người quan tâm vì nó hơi khó hiểu chút. Công ty Chè Minh Cường thường phân loại trà theo tiêu chuẩn chất lượng và giá cả với từng loại trà sao cho khi mang sản phẩm trà thái nguyên của chúng tôi đến tay người tiêu dùng được vừa lòng mỗi khách và đó là niềm vui sống và tiêu chí kinh doanh của công ty chúng tôi.
 Trân trọng phục vụ quý khách!

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Này cô gái bán chè thái nguyên

A nghĩ đôi khi cần phải nói chuyện trực diện với em. 

Ý nghĩ tốt mà không có đủ tri thức và hiểu biết
thì đầy rẫy em à!. Em luôn nói những điều tốt đẹp, nó trong suốt, nhưng thẳm sâu trong em là cái gì,
em chối bỏ ư, ích kỷ còn đó trong em, cái tôi quá lớn em ợ. Em nghĩ anh trai em, chị dâu em, mọi người, phải hoàn hảo trong đúng giác độ yêu thương của em, em muốn mọi người tôn trọng, trước tiên em phải tôn trọng mọi người. Nói thì dài, mọi chấp trách trong lòng em là một sự ích kỷ quá đỗi
mà quên hẳn những điều tốt đẹp. Em không cân đong, xem những chấp trách ấy, có lớn bằng những tốt đẹp không. "Trong kinh có dạy , sau khi chết, em không đem theo được thứ: tiền tài, gia sản, công danh…mà đem theo tất cả những nghiệp thân, khẩu, ý. Đó là sự tiếp nối của em. Những nghiệp đó nếu đẹp thì em đem theo cái đẹp, nếu xấu thì em đem theo cái xấu. Những điều em suy tư, nói năng và hành động không mất đi đâu cả, chúng tiếp nối em dài dài. "
Bố em chết vì không có tiền chữa bệnh, đúng ra là vì nuôi 3 anh em, trong đó có em, không dám đi bệnh viện. Anh nhắc lại để em thấy rằng: " Hơn cả mọi nhân văn, mọi con người phải nỗ lực để sống,
trước khi nói về lý tưởng, em phải nghĩ về cuộc sống này". Em nghĩ gì chuyện sau khi chết
cái anh cần là em sống tốt đến khi chết. em chỉ nghe e không nói lại. Vì em chưa bao giờ thực sự lắng nghe. Em lắng nghe ai, những người xa lạ nhưng em tôn thờ lý thuyết của họ không sai. Em lắng nghe người thân em bao giờ chưa?. Em biết rằng, mọi ng đều có thói xấu của mình, ứng xử không đúng phép của mình từ sư Ông, đến sư Cô của em. Em thấy điều tốt của họ sao em không sống với điều tốt mà ng thân của em nỗ lực cho em. Em trách a với trường hợp chị dâu em mà a bênh ai, chính a chưa biết nhưng sao e muốn một thay đổi gì. Trong khi điều quan trọng, là e sống hài hòa, em đã thực hành điều e học được là mỗi khi em thấy bực mình vì không phù hợp, em ngồi lại nghĩ tốt về chị em chưa?. Cái nếp mà e đã từng kể với a chưa?. Như duyên phận, a là anh trai em hăm mấy năm, theo em từ bé, tính cách của em, anh hiểu. Đánh em, anh đánh rồi, dạy e có dạy, điều không đúng với em có nhiều, nghĩ cho em,có nhiều tất cả em ạ!.
Ai cũng vậy, đều tốt, đều xấu, đều lúc này lúc khác, nhưng một câu yêu thương, là để đi tiếp cùng nhau ấy là gia đình. Anh đủ lớn để không khóc những điều vặt vãnh, nhưng a đã khóc, khi em bảo em sống ở đâu là hạnh phúc nhất. Anh biết cảm giác ấy và a đã suy nghĩ sâu, bằng những hiểu biết của mình, để khuyên em con đường em đi phù hợp nhất, đáng sống nhất. Người dưới 18 tuổi là phải có người giám hộ, trong mọi quyết định liên quan đến ứng xử cộng đồng, giao tiếp cộng đồng. Ấy là chưa đủ tri thức để quyết định,tự mình quyết định. Em hai mấy và a vẫn nói a em mình chậm với sự hiểu biết mấy năm em xem mấy tháng rồi: Quyết định của em đã thay đổi thế nào. Bình tâm xem lại xem. Và chỉ vì này vì nọ. Em lại thay đổi. Em luôn xác quyết. Không, đó chưa phải con đường.Chính kiến khác với bướng bỉnh, càng khác với sự lựa chọn tào lao vô tri thức. Lòng tốt, cách suy nghĩ về lòng tốt của mỗi người khác nhau.

Trở lại câu chuyện. Em đã nghĩ về chị dâu, nghĩ tốt, để yêu thương?

Từ khía cạnh: Chị ấy có thương anh em, cháu em, bà em, có vun vén cho ra đình. Đối xử với mọi người trong thang bảo đạo đức xã hội. Ác hay thiện?.
Có ăn không nói có. Ngược lại, anh cũng đã nói chuyện chị Ly câu chuyện tương tự, có gì không thích, nói ra, xong thôi. Chị em mà không va chạm, không bao giờ là chị em và khi a bảo, em thử nghĩ tốt về em nó xem em biết chị bảo gì? Em luôn nghĩ những điều đó là khổ ấy là suy nghĩ chủ quan, em bảo lập ra gia đình, sinh con là khổ, hay cái gì đó. Trời ạ!. Trong đó có hạnh phúc. Cô gái ạ, mọi kinh điển, lý thuyết, lời thầy đều vứt đi hết. Hãy giữ một óc khám phá, hài hước và trải nghiệm chỉ bằng trải nghiệm và hiểu biết, em mới có câu trả lời cho hạnh phúc của mình. Cái đó, không bằng câu kinh hay tăng thân, không chỉ là như thế. Thực ra, anh cũng đã dự liệu để em thoái mái hơn, có thể nhanh hoặc chậm, nhưng sẽ mở thêm một cửa hàng cho em. Bây giờ là có thể e nên đi học một khóa quản trị kinh doanh 3 tháng. Cái nhóm mà e muốn nói về kinh nghiệm che thai nguyen, thú vui trà thái nguyên, vẻ đẹp trà ướp sen Tây Hồ. Em sẽ là người làm, sẽ tuyệt.
 Cứ để 5 - 7 năm nữa, quả thực lúc đó em thấy con đường mà chúng ta đã nỗ lực tìm, không đẹp bằng con đường các sư đã tìm,lúc đó em đi đường cũ, chưa muộn. Mấy mươi năm cuộc đời, em có một con đường do mình khám phá, hò hét, khóc cười với nó, hẳn anh nghĩ là điều tuyệt nhất cho tính cách của em.
 Mọi lý lẽ của em, a hiểu ở góc độ nào đó. Con đường của em, a vẫn đang cố gắng tư vấn,em biết rằng, con đường yêu thương, con đường tự do, luôn có khó khăn, nhưng chưa gì, em thay đổi, em từ bỏ, em coi đó không phải. Em có lòng kiên trì của mình, em có nhạy cảm thiên lương của mình, sao em không nhận ra. Đấy, a nghĩ cứ thế, 35 tuổi, em vẫn chưa thấy yêu còn đường của mình, a sẽ để em đi con đường của người đáng kính khác.Anh đã nói chuyện với mẹ Xu với tinh thần như thế, chị dâu e không phải là người hoạt ngôn, nhưng là ng biết suy nghĩ trước sau. A muốn em thể hiện được tình yêu thương khoan hòa của mình, từ việc gần gũi người thân của mình, là chị dâu em. Chắc hẳn đó sẽ là điều làm a hạnh phúc, mà em gái anh không nỡ mặc kệ nhỉ?

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Tiếng kêu cứu của Bé con

Hiện nay, tình trạng Trầm cảm xảy ra ở trẻ em ngày càng nhiều, đang là vấn đề nhức nhối của bố mẹ, gia đình và của cả xã hội. 

Trầm cảm là một danh từ khá trừu tượng, mà ta có thể hiểu nôm na là cảm thấy chán đời, không thích làm bất kỳ một cái gì hết, có khi là không muốn sống nữa. Mà bệnh này thường xảy ra ở tuổi thanh thiếu niên. Để hiểu vì sao một bé đang tuổi ăn tuổi lớn mà lại bị mắc bệnh trầm cảm, và không có phát triển bình thường được như bao bé cùng trang lứa khác, ta phải nhìn sâu vào em để thấy được em. Tôi thường làm như thế mỗi khi muốn hiểu một ai hay một việc gì đó, Với các em, tôi cũng để dành chút thì giờ của mình nhìn sâu vào mỗi em để thấy được tôi là các em bé bị mắc bệnh trầm cảm, đang đóng chặt cửa sổ tâm hồn mình lại vì sợ hãi hay bất cứ một lý do gì khác. Tôi thấy tôi là các em bé bị mắc bệnh trầm cảm, chọn cho mình một thế giới mờ tối mà các em cảm thấy đó ít nhất cũng an toàn, yên tĩnh, không bị ai quấy rầy. Các em đã từng tươi cười và vui sống như bao em bé cùng tuổi khác. Tôi thấy tôi hạnh phúc khi được bú những dòng sữa ấm và thơm nóng của mẹ mỗi khi bụng đói; tôi được Bố ru ngủ bằng những câu hát êm êm và đầm ấm; mỗi khi trái nắng chở trời, tôi ho, sốt là bố mẹ tôi lại lo lắng cho tôi,...nhưng bố mẹ tôi bận bán che thai nguyen, trà sen Tây Hồtrà thái nguyên ở xa ít khi về nhà.
 Tôi đã từng được quan tâm, được khóc cười như thế. Cơ mà thế giới màu hồng như trong chuyện cổ tích với những nàng công chúa không có kéo dài với tôi được lâu. Tôi không biết từ khi nào bố mẹ tôi hay quát tôi nữa, và không còn quan tâm tôi như trước. Tôi hay co dúm lại mỗi khi làm vỡ một cái cốc hay làm đổ bát cơm vì sợ mẹ đánh. Họ luôn bắt tôi phải làm thế này thế nọ, làm tôi thấy tôi bị tổn thương. Ngay cả lúc tôi ăn cơm hay ăn cháo, bố mẹ tôi cũng dục và la tôi ăn nhanh lên còn ngần ngờ gì nữa, không ai để ý là tôi đang xem màu trắng, màu hồng gì đang ở ngoài cửa. Nói chung là tôi thấy ngột quá, tôi thấy lạc lõng. Không ai chơi với tôi, tôi chỉ có một em búp bê màu hồng để tâm sự giãi bày ê a, tôi thấy lạc lõng trước thế giới ồn ào của người lớn. Bố mẹ tôi không còn thương tôi nữa. Có khi tôi nghĩ họ muốn tôi chết đi để được sống thảnh thơi. Tôi sợ bị la, bị quát lắm. Thỉnh thoảng tôi thèm được làm nũng mẹ tôi, cơ mà tôi sợ bà quát. Các bộ phận từ hai tay cho tới hàm răng tôi run lên bần bật mỗi khi bị bố tôi dơ tay lên để đánh. Thế giới gì mà nhạt nhẽo và toàn màu đen. Sao tôi lại sinh ra để bị khổ như thế này, ước chi có thể chui lại vào bụng của mẹ tôi, đỡ phải sống. Tôi chán mọi thứ, nhiều khi không muốn gặp bố mẹ tôi nữa.Nhiều khi tôi muốn la, hét lên thật to, cơ mà chắc cũng chẳng có ai nghe tôi nói gì cả. Ai đó ơi, Thượng Đế ơi, Chúa Trời ơi, nếu Người còn ở đó, con muốn có một chút ánh sáng.

Ai đó nghe em bé kêu cứu không?

 Tiếng kêu cứu bi thương mà không thành lời của em. Những chú chim ngừng hót, gió ngừng thổi. Những hạt giống tốt trong em đã không có cơ hội được nuôi dưỡng để phát triển. Sự la mắng hay đánh em chỉ là sự chút giận nơi người lớn, chứ đâu phải là đang dạy em.
"Thương cho roi cho vọt_Ghét cho ngọt cho bùi" mà các cụ ngày xưa căn dặn chúng ta đừng hiểu nhầm ý các Cụ; Các Cụ đâu bảo ta thương con là phải dùng roi vọt. Đó là công cụ bóp nghẹt tâm hồn con trẻ. Xin đừng la mắng ánh sáng, đừng la mắng niềm tin, đừng la mắng những con chim mùa xuân bé nhỏ.