About

Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2022

Câu chuyện con cóc qua cái nhìn của Phật Giáo Nguyên Thủy

 Một buổi sáng đẹp trời, Trang và cô được phân công dọn cỏ ở trước cửa Chánh Điện. Phát hiện ra một chú cóc bị gãy tay chân thân hình nhầy nhụa vì bị máy cắt cỏ cắt phải. Trang chỉ cô và nói: "Làm thế nào bây giờ cô ơi?"

Cô ân cần giải thích góc nhìn của Phật Giáo Nguyên Thủy về chú cóc.

Con cóc thật ra chỉ là "đất, nước, lửa, gió" và "thọ, tưởng, hành thức" thôi!

không có "con cóc" nào ở đó đâu!

cái chân thực ra chỉ là một cục "đất, nước, lửa, gió" rớt ra.

Bi dứt ra không phải do tự nhiên mà do chướng nghiệp của nó. chướng nghiệp ở đây là hành động cắt cỏ. Không phải do tác ý của người cắt cỏ nên Khánh Tâm không tạo nghiệp.

Trà và đạo

Tương tự vậy, không có ai tên là Trang cả.

Chỉ tại chấp hình hài và suy nghĩ là mình nên mới hình thành bản ngã tên Trang thôi!

Cho nên trong tu tập, đọc tâm cho kĩ vào, đọc phản ứng của tâm trước cảnh. tâm dao động là tâm không có định. tâm thích hay không thích là do không hiểu về nghiệp và quả.

Cô dặn đừng để cảm xúc và vô minh che lấp thực tại, vui buồn trước cảnh, để cảnh chi phối cảm xúc và suy nghĩ thì cũng chẳng khác gì một con rối thôi!

Tản mạn: Trà Minh Cường

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Mình có thể làm được mà

Chào em!
Lại phải để em mỏi mắt, đọc tin nhắn của chị them lần nữa vậy hị hị. Nguyễn nhân để có tin nhắn dài dài này đơn giản chỉ là chị muốn nói chuyện với em. Hehe
Ngay từ lúc chị biết được là mình chả thay đổi được ai cả, trừ khi người đó tự nhận ra và tự muốn thay đổi thì chị không có suy nghĩ muốn người khác phải này nọ. Và cuộc nói chuyện này cũng vậy, chị muốn nói chuyện với em, điều đó làm chị vui, chỉ vậy thôi.
Chị có tên là Trang Cười vì chị hay cười lắm, dù là chuyện bé tí cũng làm chị bật cười, giờ chị đang nhe răng đây này, à. Chị có tính hài hước nữa hehe. Mà nhớ lại, chị khóc trước mặt bạn thân chị đúng một lần, ngày đó cưới chi gái chị, anh chị khóc, chị cũng khóc. Hị hị.
Chị là một kẻ “nghiện tình thương” chắc bởi vì thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ. Đó là yếu điểm lớn nhất của chị. Trong các mối quan hệ, chị sống bằng tình cảm thật của chị, nên chị có nhiều người thương, và cũng có nhiều người đã làm chị đau khổ.
Đọc ẩm ấm trà sen vào buổi khuya


Chị có mối tình đầu năm cấp 3, tình yêu đầu thời đó chỉ là cái nắm tay, đèo nhau xe đạp, cài hoa phượng, chỉ cần dc nhìn thấy nhau là vui rồi, hehe, còn có cả những nụ hôn vụng về. Năm chị vào đại học thì hai đứa chia tay. Chị đã rất đau khổ. Chị đã mất hơn năm để quên quên, hị hị. Cơ mà tình yêu thời đó chưa sâu tới mức vậy. CHị nhận ra những giận hờn đủ thứ chuyện vì chưa hiểu được nhau, sự sợ hãi mất người yêu đã khiến cả hai đứa mất tự do.
Vào đại học chị chơi với 1 nhóm nát, hihi, toàn zai, có mỗi chị là con gái, chơi rất thân, bọn nó luôn bảo hộ chị, nấu ăn, làm giúp chị đủ thứ chuyện. Chị có một thằng bạn thân nhất tên Trinh. Hắn không phải nói là đẹp zai, mà rất xinh zai và đào hoa. Hì hì, hai đứa khá hợp nhau, đi học đèo nhau, rồi học thêm, cả đi thi cũng ngồi gần nhau vì Trang- Trinh mà. Hắn lười học, đi thi chị lúc nào cũng làm 2 bài, chị được 8 hắn cũng 7,5. Được cái hắn chơi rất được, cưới anh trai, chị gái chị hắn đều về hộ đâu ra đó. Cả lớp tưởng 2 đứa chị yêu nhau, hihi. Ra trường hắn ngỏ ý với chị. Chị cũng thích hắn, gia đình chị cũng thích hắn lắm, hắn hay vào chơi với bà và các cháu. Cơ mà lý tưởng đi tu dữ quá, chị đi tu, hắn bỏ vào Nam sống. hị hị.
Tết vừa rồi chị về, hắn cũng về, mấy đứa đi chơi. Giờ hắn chắc có người yêu trong đó rồi. Chị cũng bình thường mà. Dùng face có mấy đứa làm quen, chị cũng nói chuyện bình thương thôi, bảo chị đặc biệt này nọ, chị cho xem hình ảnh các sư cô, hôm sau thấy mất hút không ỏ ê gì nữa. hehe.
Chị thấy em và Hải Anh tính rất hay. Cơ mà hai đứa có người yêu rồi, vẫn tán tỉnh nhau, huhu, sao chị thấy cứ sao sao ấy. DÙng thời gian đó mà lập nghiệp hay làm việc gì đó tốt hơn chứ. Tốt nhất là trong tình yêu phải có tình bạn, hai đứa cùng chung lý tưởng, cùng một mong ước, để là chỗ dựa của nhau vượt qua những nỗi mệt mỏi, những ngày going bão.
Mà em đừng có sợ khó khan, hay sợ gặp phải đau khổ. Có khó mới cần tới mình, không khó thì chán lắm, chả có gì thú vị cả. Cả khổ đau cũng vậy, sợ gì nó. Có khổ đau mình mới biết trân quý và đi qua cơn bão, mình sẽ sống sâu săc hơn, và mới biết hạnh phúc là gì, chỉ khi khát nước, người ta mới biết hạnh phúc khi có cốc nước.
Chị đã về và sống trọn vẹn, có mặt cho gia đình chị. Giờ đi cũng bị động đậy lắm, vì thương gia đình và thương các cháu. Cứ tự nhủ với mình, mình đã sống hết mình, đã có mặt trọn vẹn, tiếc chi nữa, mà nhấc chân đi, sao mà lòng cứ buồn buồn. CHị chọn con đường xuất gia không phải vì chị chốn tránh cuộc sống hay do gia đình éo le, đau khổ j hết; vì chị muốn giúp người khác thấy được: cuộc sống đâu có khổ đau, chỉ có qua nhận thức của con người nó mới có khổ đau, chả thế mà: người buồn cảnh có vui đâu bao giờ; anh chỉ toàn thấy cát bụi khi anh nhẫm chân vào cát bụi và đi trên cát bụi. CHị muốn thương được nhiều người, chị muốn có nhiều thời gian để làm nhưng gì mình thích, chị muốn tự do…
Hihi. Em biết sao chị muốn nói chuyện với em không? Vì nơi em có sự tươi mát, làm mỗi khi chị nói chuyện với em chị vui lắm. Có lúc chị đã ngồi chờ tin nhắn của em khá lâu đấy. Chị biết làm phiền em, mấy hôm trước chị ko thấy vui khi nc với em, vì nhận thấy em bận quá và tin nhắn của em không có để tâm vào đó nữa. Nhưng mấy hôm nay lại vui rồi, hihi.
Đi tu, chị không được dùng dt nữa. Nên chị muốn tâm sự dài dài thế này. Chị tin với những ước muốn của mình cùng với sự ham học hỏi, tính tự lập, kiên trì, cùng với nhiều đức tính tốt đẹp của em nữa, sớm muộn gì em sẽ thành công. Nhưng giờ có nhiều CÔ HỒN đang đi lang thang và ngồi vật vờ ở nhiều nơi. Em biết cô hồn đó là ai không? Hihi. Em nhớ nha: Thân và TÂM tuy hai cái riêng nhưng lại là một, nếu cái thân bệnh tật, thì cái tâm không an ổn và ngược lại. Nên việc đi lang thang buồn thiu, rồi ngồi hàng giờ bên cái máy vi tính mà quên mất mình đang có một thân thể; giống CÔ HỒN lắm em nhỉ? . Chị rất muốn Hoàng để ý tới mình có một thân thể, thỉnh thoảng hãy muốn 1 cốc nước đầy, xoa bóp chân tay, đứng lên đi lại và mệt hayx cho mình nghỉ ngơi. Còn quan trọng nữa là thỉnh thoảng hãy mỉm cười, nụ cười sẽ xua đi những căng thẳng, mệt mỏi em nhỉ?
Dù có chuyện gì xảy ra, hãy nghĩ rồi ngày hôm nay cũng qua, mọi chuyện sẽ qua thôi, không sao đâu mà.
Và mình còn sống thì mọi chuyện đều có thể xảy ra, mình có thể làm được. hihi
Thương

Chị Trang Cười _ Trà Minh Cường

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Tao kể mày nghe

Ha ha tao kể chuyện này mày đừng cười tao nha!

Thật ra thì cũng có mấy thằng tán tao. Tao cũng nói chuyện bình thường thôi. Khen tao đặc biệt nọ kia. Rồi sau đó tao gửi cho bọn nó hình ảnh của mấy Sư Cô, chả biết sao mà hôm sau không thấy chào hỏi nói chuyện nữa. Ha ha. Thế này tao có mà ế dài mày nhể? ka ka. Đúng là mấy thanh niên thời nay dại quá!. Bảo sao ngày nay, cuộc sống vật chất đầy đủ, khoa học phát triển và tiến bộ mà chỉ số hạnh phúc lại không bằng một nửa cha ông ta ngày trước. Hóa ra cũng có nguyên do cả. Lười học lịch sử phải chấp nhận thôi he he. Thời Lý Trần là thời kỳ thịnh vượng nhất trong lịch sử, vì vua quan thời đó ngưỡng mộ Đạo Bụt và có ông Vua Trần Nhân Tông bỏ ngôi vị đi xuất gia, tạo nên Thiền Phái Trúc Lâm mà tết mấy đứa mình đi leo núi Yên Tử của thiền phái Trúc Lâm đó.



Còn người tao kể bảo hình như thích tao là T Rain đó, hị hị. Nó cũng tốt, ngoại hình cũng được, nghề nghiệp cũng được, nói chung là được. Lại còn hiểu được tín ngưỡng đạo Bụt, hê hê. Là bạn tốt. Đương nhiên là cùng tần số ở mức độ nào đó, sẽ hợp với nhau ở mức độ nào đó rồi. Tao cũng là người giàu tình cảm lắm, ngay từ nhỏ tao đã bị thèm tình yêu thương hơn người khác rồi, vì tao không có mẹ từ nhỏ, bố tao cũng làm ăn vất vả nên không có thời gian cho tao nhiều, mà giờ lớn lên tao mới hiểu thiếu tình của mẹ là thiếu cả bầu trời, bố lại mất nữa. Thế tao mới bị đau khổ gần 2 năm liền với mối tình đầu mà nghĩ lại cũng chả có gì phải hệ lụy vậy. Giờ thì cũng đang khá hạnh phúc, trong một gia đình giàu tình cảm, lòng nhân ái, cũng có những người bạn như mày để khi mệt mà thủ thỉ. Mày chỉ cần nhắn lại thôi là tao đã vui rồi, he he. Với Rain thì làm bạn thân thế này là tuyệt rồi, t còn lý tưởng, tao thích có nhiều thời gian dành cho ước mong của mình, ha ha.

Nhiều lúc cũng tham lam, vì tuổi trẻ mà,

Cơ mà tao là người tu mà, nên lại điều chế được những điều xấu xấu đó lại, thấy có nhiều thứ quá hạnh phúc rồi, mong chờ gì cho mệt, của mình thì sex tới tìm mình mà, không phải của mình thì kéo cũng chả được, he he.
Mỗi sáng dạy thật sớm, vệ sinh cá nhân xong, thắp một ngọn nến, pha ấm trà, rồi theo dõi hơi thỏ, thưởng trà xanh thái nguyên. Sau đó nên ngồi thiền với chị Trang Béo, rồi tập gym, đi cafe, trà đá, xem phim, đi chùa, tham gia khóa tu, chơi với tăng thân... Cuộc sống của tao đơn giản thế, cơ mà tao cũng trị liệu được nhiều niềm đau trong thân và trong tâm mình mỗi ngày mày à.
 Tao nuôi tao mỗi ngày bằng tiếng chim hót, tiếng gà gáy, những đùm hoa giấy hoa xoan, hoa xấu, chơi với cháu và với cụ, những trang sách, trang thơ...đó là những món ăn, để mỗi người tao hỏi xem tao đã thương thêm được ai, bỏ qua được bao nhiêu chuyện linh tinh trong đầu. Đó là công việc tu tập của tao. Còn chuyện làm việc thì vẫn thế! vẫn ham làm, ham chơi, bao giờ mệt quá, nản thì lại tự nhủ:"không làm thì lấy cái gì bỏ vào bụng, không làm thì giúp được ai?" thế là nhiệt huyết lại lên cao lắm he he. Cứ chơi thôi, tới lúc hết duyên thì lên đường. he he.
Mà tao đọc hết quyển sách mày mua rồi, mua cho tao quyển nữa nha he he.
Tản mạn: Trà Thái Nguyên Minh Cường

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Gửi anh chị bán trà thái nguyên

Em cũng có một tuổi trẻ. Tuổi trẻ của em cũng giống như tuổi trẻ của bao thanh niên cùng trang lứa khác là có nguồn năng lượng đam mê và nhiệt huyết theo đuổi những thứ mình muốn, kể cả trong chuyện tỉnh yêu ở mức trên 200% năng lượng. Thích cái gì là muốn làm cái đó luôn, cho bằng được chứ không có chăn trở nghĩ suy nhiều. Nhiều khi em cảm thấy mệt mỏi với tuổi trẻ của em.

Hướng Trà- Đạo hay mở Trà Quán thật sự rất hay, em đã nghĩ em có thể học hỏi để tự tau ướp những loại trà hương dâng lên cúng Bụt, nơi đó sẽ là chốn đi về của nhiều người, sau một ngày làm việc căng thẳng… Cơ mà nhiều đêm em ngồi Thiền Trà thái nguyên một mình và tự hỏi:”Are you sure?” Em có thật sự chắc chắn sẽ đi theo hướng này chưa? “Em bé” trong em thật sự muốn gì? Ai là người Tri Kỷ của em trong cuộc hành trình đó?...
Em tự nhủ bản thân: Sống ở cảnh nào thì mình khoác trên mình bộ cánh đó, có khi khoác trên mình những bộ cánh lòe loẹt đủ sắc màu, có khi bình dị, khi màu nâu, có khi thì trần chuồng như nhộng… Cơ mà một người dù có sức đến mấy, đi giữa đất trời rộng lớn, sớm muộn gì cũng bị những cảnh đó lôi kéo và sụp ngã. Sức mấy mà đi được một mình. Em hay mơ về nơi có nhiều cây xanh, thảm lá mùa thu rực đỏ trải dài làm nệm, những tia nắng khéo sưởi ấm, những đám mây lơ lửng, cánh diều bay chập chờn, những cơn gió heo may thổi nâng mấy cọng tóc… Có lần trong em trào dâng niềm suy tư:”Em ở đây làm gì, giúp được gì cho ai, đôi khi cũng mệt mỏi khi bản tính ương nghạnh dâng lên, đi theo hướng Trà đạo đó nó cũng chỉ là hưởng thụ, giúp được gì cho ai. Muốn rong chơi vài năm ở ngoài, về nhà giúp được nhiều người hơn, dạy các cháu học, tư duy, tiếp xúc với đất mẹ, với chim.. Hay là em đi tu bây giờ, anh chị bạn bè đều có cuộc sống tốt rồi,hệ thống seo cũng coi như xong…”. Em không gạt bỏ suy tư đó, vẫn nhận diện nó. Rồi sau vài ngày, anh nói chuyện với chị mà không nhìn em, chị làm chè cứ làm ko nói gì với em; rồi chị bảo phải kìm nén nhiều thứ. Thế là em biết, đường em đi không có Tri Kỷ rồi. Nhiều khi em cũng thấy không thích những cái tính xấu của mình, để anh chị chịu đựng vậy, em cũng thấy tội. Em xin lỗi anh Chị. hị hị. Em cũng nghĩ phải để khoảng không gian cho anh chị.
Có lúc em đã hỏi: “Em là ai?”, “Em sẽ để lại gì?”, “Em để lại cho ai?”.  Em quán chiếu khi ngồi thiền, em thấy tổ tiên, ông bà, bố mẹ, anh chị, các cháu có sẵn hết trong em. Trong em có cả những tính xấu, những sự sợ hãi của ông bà, cha mẹ để lại. Trong kinh có dạy , sau khi chết, em không đem theo được thứ: tiền tài, gia sản, công danh…mà đem theo tất cả những nghiệp thân, khẩu, ý. Đó là sự tiếp nối của em. Những nghiệp đó nếu đẹp thì em đem theo cái đẹp, nếu xấu thì em đem theo cái xấu. Những điều em suy tư, nói năng và hành động không mất đi đâu cả, chúng tiếp nối em dài dài. Vì ngày nào mình cũng tư duy, nói năng, hành động. Đó là tác phẩm của em, là con của em, là chính em. Em luôn cố gắng khi nói, khi nghĩ và khi làm đều nói những lời đẹp nhất và hay nhất của em. Bởi Em ý thức là em đang hiến tặng chính em, em để lại chính em cho cuộc đời. Em luôn muốn để lại cái gì lành, đẹp và tốt và cố gắng không để lại những cái ích kỷ, xấu xa hẹp hòi. Vì nay sống một ngày, em mất đi một ngày, đời sống ngắn lại rồi.
Mấy ngày về nhà, ra vườn trông thấy mấy cây rau muống tím em vui lắm. Trước khi ngắt từng cây vào nấu, em chắp tay và xin cây. Cảm ơn cây đã nuôi sống em, sự sống của cây thật là một sự mầu nhiệm. Ở Hà Nội có khi phải bỏ cả mớ rau bị hỏng, em thấy tiếc lắm. Có khi em đã nhặt lại từng hạt mè đen của anh ăn bỏ sót cho vào mồm. hị hị. Được sống cùng đất mẹ, em rất hạnh phúc.

Hệ thống Seo cũng gần như hoàn tất. Em sẽ hoàn tất trong khoảng tháng nữa, rồi bàn giao lại cho anh chị. Còn quán ở Tây Hồ làm Trà ướp sen Tây Hồ, anh có thể tìm cửa hàng bán trà, , nếu cần thiết, không cần trà quán nữa. Em có thể trông một hai tháng đầu. Hoàn thành xong seo, khoảng tháng nữa, em về nhà ở khoảng tháng giúp chị Thùy học Excel rồi em đi Tu. Hihi. Rong chơi ở ngoài này một mình cũng mệt. Vào đó có tang thân cùng tu tập cho mien mật.

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Thầy của Con!

Hà Nội, ngày đẹp trời!
Giờ là khoảng 9h tối, chắc Thầy đang đánh răng để chuẩn bị đi ngủ.
"Đánh răng và súc miệng
Cho sạch nghiệp nói năng
Miệng thơm lời chánh ngữ
Hoa nở tự vườn tâm".
Hê hê, Con vẫn thuộc bài Thầy à!. Có một xíu tiếp nối sự chăm chỉ của Thầy đây mà hì hì. Thầy ơi, Thầy khoe hộ con với Sư Cô Nghĩa Nghiêm là mỗi lần thái rau là con lại hay nhớ Sư Cô Nghĩa Nghiêm lắm ạ, con lại nở một nụ cười rất tươi; Sư Cô Nghĩa Nghiêm đã dạy con cách cầm dao:"Để ngón tay trỏ dọc theo con dao để tránh bị đứt tay". Hì Hì. Những bài học tưởng chừng như đơn giản mà nó đã theo con suốt thôi.
Thầy à, mỗi lần con bế tắc, không thông chuyện gì là con lại được gặp thầy; mà thần kỳ lắm, lần nào Thầy cũng cho con liều thuốc bắt đúng bệnh mà con đang mắc phải. Phải chăng là con thật sự rất may mắn và có nhiều phước đức đến thế!. Đợt vừa rồi, trước khi bước vào Diệu Trạm con đã buồn quá ạ! Thầy ơi, con đã chuẩn sẵn sàng tất cả mọi thứ, kể cả được sự đồng ý của anh chị để ra tết con có thể quay trở lại Diệu Trạm tu học. Cơ mà cái duyên của con lắc đầu, hình như nó muốn bảo con rằng:"Cần phải tu phước thêm nữa, vì đã tiêu hết phước được vào đó rồi". Huhu. Lý do là anh trai con làm ở Nhà nước, nếu con đi xuất gia theo Đạo của Sư Ông, anh trai con sẽ không thăng tiến được mà còn bị theo dõi nữa. Làm gì chứ ước mơ, lý tưởng của con lại làm ảnh hưởng tới sự nghiệp và niềm đam mê của anh trai, sao con làm được. Con đã nghĩ mình như một con chim, có khi phải dành cả cuộc đời để đi tìm cho mình một khu vườn có nhiều hoa thơm, trài ngọt; tìm được rồi mà con lại không thể bước vào, thật là uổng quá!, Con đã nấc lên rất lâu ạ! Ở khu vườn đó, có Thầy, có các huynh đệ cùng bước đi trên con đường hiểu và thương, có thể nói là con đã gặp được những người bạn tri kỷ mà ở đời có mấy người có thể trở thành tri kỷ của nhau; có khi có người cả đời chả tìm thấy cho mình một người bạn tri kỷ nào do thiếu phước duyên, hị hị. Đợt vừa rồi, con vào Đà Lạt 5 hôm, ý của con là lên Thiền Viện Trúc Lâm và tu ở đó, hị hị, nhưng mà con đã không dám bước chân vào, vì con không muốn mình lại lặp lại như ở trong Diệu Trạm, nên con đi chơi quanh các điểm Du lịch ở Đà Lạt rồi quay vào Sài Gòn chơi 3 hôm, sau con qua Hội An 3 hôm, rồi con ra Đà Nẵng vài ngày, sau đó quay về Hà Nội. Dù có lên rừng hay xuống biển rong chơi như vậy,nhưng trong lòng con  vẫn chưa ổn lắm ạ,con thấy có cái gì đó chưa thông. Sau đó vào Huế, con được gặp lại Thầy và các Huynh đệ, con đã vui sướng lắm!. Được ở trong đất Tổ linh thiên, con đã hưởng được năng lượng bình an ở đó Sư Cô à. Lá thư mà Thầy gửi cho con, làm con chợt tỉnh sau cơn mê dài. Hóa ra việc tu là những việc ngày nào cũng làm: đánh răng, rửa mặt, đi cầu tiên, ăn cơm...Dù ở chốn am mây hay chốn hồng trần không có quá là vấn đề lớn nhất, vấn đề là con có thật sự có mặt để tận hưởng những giây phút đó hay không Thầy nhỉ? Con đã thấy mắt con sáng hơn, lòng con bình yên lắm khi đọc những dòng Thầy gửi. Con đã luôn biết ơn về điều đó khi làm bất cứ việc gì có ý thức, trừ những lần làm không có mặt hehe.Con đã chăm ngồi thiền sáng tối, và chăm tận hưởng khi rửa mặt, đánh răng, lên xuống cầu thang, giây phút bên cạnh người thân...

Thầy ơi, con đã không lựa chọn kinh doanh theo hướng chạy theo tiền bạc, vật chất. Con để việc kinh doanh cho anh chị con. Chắc khoảng 1,2 tháng nữa, con sẽ mở Trà Quán ở Hồ Tây. Trà Quán này, để bán trà ướp sen và các loại trà hương. Con theo hướng Trà- Đạo vì con muốn được uống những ngụm mây trong trà hàng ngày và có thời gian nghiên cứu sâu vào Thiền tập, và Trà thái nguyên; Con sẽ tự tìm hiểu, học hỏi để ướp được những loại trà hương: Thủy Tiên, Hồng, Nhài, Bưởi... Con sẽ gửi Thầy loại che thai nguyen do tự tay con ướp hì hì. Con sẽ đi học thêm đàn ghita để tận hưởng những bài Thiền ca lắng đọng.
Chắc khoảng 30 tuổi con sẽ đi tu nếu không có duyên Vợ Chồng. hị hị. Con thích dành tình Thương Bụt hơn vì Thương Bụt là an toàn và bình yên nhất Sư Cô nhỉ? hì hì.
Chắc Sư Cô cũng sắp chuyển Tu Viện rùi. Con cũng không có chấp vào cái thân ngũ uẩn và vướng mắc vào đó, nhưng vào Diệu Trạm mà không thấy Thầy, con cũng xao xuyến lắm chứ bộ. Nhưng mà cũng giống như Sư Cô, dù Sư Cô đi tới bất cứ nơi đâu, con cũng biết là Thầy đang ở đó, vững chãi, kiên cường và làm chỗ dựa cho không biết bao nhiêu người như con,..và con biết một điều nữa là Thầy còn có ở trong con nữa. hị hị.
Hì hì, con xem video Đại Giới Đàn ở Làng Mai Thái Lan, con thấy Sư Cô ở trong đó và con được nuôi dưỡng nhiều lắm ạ!.
Con Trang Cười ^^

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Chè Thái Nguyên ngày mưa gió

Thái Nguyên ngày mưa gió!
Gửi người thương của Mai ^^
(Người tri kỷ của Mai)

Chào bạn! Mặc dù chúng ta chưa nói chuyện với nhau bao giờ, nhưng tớ có duyên được biết bạn qua Mai, người thương của tớ.

Hì Hì, xin giới thiệu với bạn, tớ tên Trang. Mọi người hay gọi tớ là Trang Cười vì tớ rất hay cười, làm mọi người cười và rất ít khi giận người khác. Tớ là bạn của Mai cũng được vài năm rồi, cũng khá hợp nhau.
Đêm qua, ngoài trời mưa rả rich, một mình trong căn nhà vắng, tớ đã bất giác thấy bạn, và giờ muốn được tâm sự với bạn vài lời.
Bạn và Mai có hay tâm sự với nhau không? Tất nhiên là có rồi vì đã là tri kỷ của nhau thì niềm vui hay nỗi buồn của bạn ấy và của bạn là một cơ mà. Bạn có bao giờ thấy ghét Mai chưa? Nói thật lòng thì bạn ấy hay rượu chè, bạn bè, vô tâm nữa, nhiều lúc tớ cũng không thể yêu thương được. hị hị. Nhưng mà tớ biết, bạn là một người có tình thương lớn và lòng bao dung lớn thì những vụng về hay yếu kém của Mai bạn có thể ôm ấp được hết đúng không?.
Cho con được bày tỏ lòng biết ơn tới tổ tiên, ông bà cha mẹ, bạn bè và môi trường Mai đã sống ạ! Mọi người đã reo những hạt giống thiện và lành nơi Mai để giờ bạn ấy trở thành một cô gái khỏe khoắn, cởi mở và giàu lòng nhân ái. Bạn cũng phải công nhận với tớ điều đó đúng không?
Xã hội hiện giờ không vô tâm thì cái gì cũng cho vào đầu sẽ rất là khó sống. Nói như thế không có nghĩa là cái gì cũng vô tâm. Điều này mình cũng cần phải học hỏi nơi cậu ta. He he. Tường là điều xấu hóa ra lại tốt bạn nhỉ?

Mai có hay tâm sự với bạn về những nỗi niềm ưu tư hay buồn giận hay thổn thức với một anh chàng nào cho bạn nghe chưa?. Chắc là có rồi vì hai người đã là tri kỷ của nhau cơ mà. Bạn có khuyên bạn ý là những cảm xúc mừng vui hay buồn giận chỉ trào dâng lên trong khoảng 10s thôi, hãy hít sâu thở ra vài hơi là cảm xúc đó qua thôi. Vì mình không phải chỉ là cảm xúc đó, đừng chết vì một cảm xúc. Tớ thấy Mai nó có cách giải quyết là đi uống rượu bia với bạn bè hay nói chuyện với những người bạn, những cách đó bạn thấy sao?. Cũng đỡ hơn là ngồi một mình bị chìm đắm trong những cảm xúc đó nhỉ? Nhưng hình như đó là cách thức chạy trốn vì những cảm xúc vẫn còn ở đó.
Mai ra ở một mình, tớ đã rất lo lắng. Dù tớ biết là người thương của Mai, là bạn đó, có bản chất như cây đào, như con ong: vững chãi, thảnh thơi, nhưng tớ đã lo lắng vì đó là nhược điểm của tớ. Tớ đã nghĩ những người sống một mình thường là những người cô đơn giữa đám đông, ngột quá hoặc giả muốn sống chung với người yêu. Cô đơn giữa đám đông ra sống một mình thì nguy hiểm lắm vì càng có khoảng trống nhiều thì càng lạnh. Đôi khi sự tự do đơn giản là mình sắp xếp được thời gian cho công việc và thời gian cho mình một cách hợp lý. Chắc Mai không phải thế, hị hị. Tớ nhiều lúc lo như bà cụ ý. Chè thái nguyên ngon ở hà nội với bảng báo giá chè thái nguyên rẻ nhất trên toàn quốc.

Cảm ơn bạn vì đã là người thương của Mai.

 Giờ tớ không nói chuyện nhiều với Mai nữa vì sẽ gây sự dính mắc giữa hai đứa. Dù ở nơi khác chỗ Mai sống, nhưng tớ biết bạn có đó với Mai là tớ an tâm rồi. Rồi một ngày không xa, Mai sẽ quay về hỏi bạn:
“Lá gan của tôi ơi, em còn khỏe mạnh chứ? Chị xin lỗi vì đã quá vô tâm không có để ý đến em, chị hứa từ nay trở đi sẽ uống ít rượu bia và ăn ít đồ cay nóng lại”.
“Này trái tim của tôi ơi, em hay đập mạnh vì chị lắm phải không? Chị hay tức giận, hồi hộp, lo âu mà không nhớ ra em đang run rẩy làm việc cật lực, giờ chị sẽ bớt giận lại không làm em phải vất vả nữa”.
“Này đôi mắt của chị ơi! Xin lỗi em vì chị đã không nhận ra sự có mặt của em là một điều mầu nhiệm của cuộc sống, chị có thể nhìn rõ mặt những người thương, nhìn thấy trời xanh, mây trắng tuyệt diệu vô cùng thế mà chị lại hay xem máy tính, điện thoại để em mệt mỏi, giờ chị hứa là chị sẽ không xem điện thoại nếu không cần thiết và sẽ đi ngủ đúng giờ giấc”….
Tớ biết là bạn luôn tin Mai sẽ thủ thỉ với ban những điều như thế đơn giản vì hai bạn là một người vững chãi và thảnh thơi dù trong hoàn cảnh nào của cuộc sống.Giờ tớ cũng cần chăm sóc cái bạn tri kỷ trong tớ. Cảm ơn bạn vì cuộc nói chuyện ngắn này.

Thân ái: Trà Minh Cường

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Tâm sự với chàng trai

T muốn chia sẻ với Trinh chuyện này. Trinh biết sao t hay lảm nhảm với Trinh chuyện này, chuyện kia không, chỉ đơn giản là vì t thấy nói chuyện với Trinh rất an toàn, vui vẻ. Nên chuyện gì t cũng có thể kể và không thấy phải giấu diếm bất cứ thứ gì, kể cả niềm vui và nỗi buồn. T có thể chia sẻ chuyện của t với anh trai, Trinh, Thành và Toàn vì t biết họ hiểu t, thông cảm cho t, lắng nghe t, nên t đã coi họ là tri kỷ của mình. Cả đời có người còn không có cả một người tri kỷ, nên t thấy t rất hạnh phúc.

Lần trước, khi đưa quà mà Trinh không qua lấy, t đã rất buồn, hạt giống tự ái trong t lên cao lắm, t cứ nghĩ khi t được nghe mình có quà, là t đã rất sung sướng và tò mò xem món quà đó, Trinh không ra lấy t đã òa khóc, lúc đó t cảm thấy mình không được coi trọng, t thấy tủi thân…nói chung là t đã có một trận buồn rất lớn kể từ lúc từ chùa ở Huế về. Dù có an ủi là Trinh nó vô tâm sẵn nhưng t đã nức nở rất lâu. Giờ t kể được chuyện này, vì t đã vượt qua được nó, vì t đã nhớ ra bài học đầu tiên mà Sư Cô Thường Chiếu dạy t là phải biết “nhận”. Hôm đó là một buổi thiền trà, Sư Cô tặng t chiếc chén, t từ chối; Sư Cô bảo em hãy học cách “nhận đi”, vì khi mình nhận, nghĩa là mình đang cho; chị không thích ai, chị toàn tặng họ quà,sau đó chị đã rất vui. Lúc đó, t đã quên, lúc t mua cái đó, t đã hạnh phúc thế nào, còn người nhận có nhận được năng lượng đó không còn tùy ở họ; nếu mà mình muốn họ này nọ, là mình có mục đích rùi. Nên t hay tặng quà cho mọi người lắm, vì lúc t đang tặng là lúc t nhận những niềm vui, từ khâu  chọn quà. Hehe, nên nhân ngày 14/3 ngày tình nhân, t muốn gửi tới những người t thương những món quà mà, không có gửi được hết vì lỡ thương nhiều người quá, hị hị.
Anh, chị có lo lắng về chuyện muốn t có công việc có mức lương ổn định để sau này còn lập gia đình. Chị Trang Béo bảo t đi làm ngoài như chị ý để lấy kinh nghiệm. Nhưng t đã chia sẻ với anh trai là t không phải Hàn Tín hay Câu Tiễn âm thầm nhịn nhục mười năm để trả thù, t lựa chọn bán chè vì t có nhiều thời gian để tham thiền, để ở bên gia đình, các cháu, để chơi đàn, tập gym, vẽ vời, ngâm cứu về trà; tiền nào của ấy, làm chè không có lương nhiều như đi làm ngoài nhưng ko căng thẳng, lại được uống trà miễn phí, kết hợp trà với Đạo; t cũng ko có chút nào quan tâm tới chuyện chồng con, vì biết cuộc sống có mặt trong giây phút hiện tại, khi mình ăn, mình cười, mình chơi, mình làm đánh rang, rửa mặt,…tất cả được làm có ý thức, biết trân quý tất cả những điều kiện hạnh phúc quanh mình thế là tuyệt vời rồi, và đủ rồi, Cứ đòi hỏi này kia,ở nơi một người khác, lo lắng tìm người yêu thương thì mất đi cuộc sống, biết đâu mai có còn sống nữa không, của mình thì sẽ tới với mình, mà thế nào chả gặp; được uống trà miễn phí, bên cạnh người thân, gia đình, bạn bè, hạnh phúc quá đi với cuộc sống hiện tại; chơi đến năm 30 tuổi, duyên ck con không có thì đi tu, dù gì cũng thích đi tu mà. Anh t cười ha hả khi nghe t nói thế, có vẻ anh khá đồng tình hì hì. T thích có một cái Trà Thái Nguyên, nơi đó là nơi có vài cái bàn cho khách uống trà, có các loại trà hoa này, có cả một bộ sưu tập ấm này, có tiếng chuông này, nơi đó để khách có dịp ngồi tĩnh tâm, trở về với chính mình sau những giờ làm việc căng thẳng bên ngoài; đó là một hình thức của Thiền đi vào cuộc đời. Nhưng mà đó là cái sẽ  hướng tới để làm, còn không làm được cũng không sao cả, chưa đủ duyên. Cứ nghĩ tới mở Trà Quán ở Hồ Tây cũng thế, địa điểm chưa được như ý vì có thể mất tới 2 năm mới ổn định, cũng mỉm cười, hì hì, càng có thời gian cho mình hoàn thiện các kỹ năng từ ướp các loại hoa, đến cách pha trà, cũng như thiền trà hay đàn sáo.
Thiền đơn giản lắm, chỉ là khi đánh rang biết mình đang đánh răng, khi cười biết mình đang cười, khi rửa bát biết mình đang rửa bát… đó là cuộc sống hang ngày, khi t thêu hay vẽ, đó cũng là thiền, trong công việc cũng thế, chỉ cần Trinh chú ý tới công việc, đó cũng là thiền, đưa tới định, định là sự chú tâm, từ chú tâm có những sáng tạo và tư duy phát sinh,những cái thấy mới và đúng đắn, đó là tuệ. Khi có sự chú tâm là có thiên thần bảo hộ rồi, không còn hay quên hay mắc sai lầm gì nữa, hay bị lừa hay đâm vào tệ nạn nữa. Đó là con đường Duy nhất đưa tới việc thay đổi số mệnh. Số mệnh của từng người đã được định sẵn rùi,nhưng ta có thể thay đổi nhờ có thiền. Chữ duyên có thể thay đổi nhờ thiền đấy. hì hì, giờ không còn là tùy duyên nữa. Thúy Kiều số khổ một phần cũng vì nàng thích đánh đàn bầu, đó là loại đàn sầu, khóc than bi thiết từ nhỏ, nên những hạt giống sầu đau bị tới tẩm từ nhỏ; nên thức ăn quan trọng lắm, những thứ ta ăn vào, nghe thấy, nói cười, xúc chạm, hãy chọn lọc nhé!.

Giờ nghĩ chuyện nói câu yêu đương, những câu “có cánh”, thỉnh thoảng cũng muốn nghe lắm chứ, hehe. ĐÙa đấy. Thật ra thì t biết quan sát, biết lắng nghe, ở xa thì những ai t thương, là t chú ý tới giọng nói và thói quen của người ấy, ví như hôm nào Trinh ko sử dụng face vài giờ buổi tối là t biết Trinh đi uống bia, hay gì đó,…lúc đầu t có thở dài, nhưng sau thấy mấy tấm ảnh Trinh cười tươi lắm, t thấy trong t cũng bình an. T biết, chỉ cần t bình an, các bạn của t cũng bình an. Trinh không thể chia sẻ được niềm vui, nỗi buồn hay những cảm xúc với t, điều đó nghĩa là nên tìm một người mà Trinh thấy an tâm như t thấy an tâm với những người tri kỷ của t. hị hị. Nên tìm người cùng ngành ý, như con Pồ trước thì mọi thứ sẽ dễ dàng và thuận lợi. Có thứ này rất hay, đó là khi ta sống được trong hiện tại, khi ta đang tiếp xúc được với quá khứ và tương lai, vì hiện tại làm lên tương lai, hiện tại mà không sống có hạnh phúc được, khi mua được cái nhà to thì cũng không có hạnh phúc vì lại muốn cái oto hay gì đó, chạy như thế thì nhìn lại đã già, lãng quên không ngửi thấy mùi hoa bười, nghe tiếng chim, nhìn thấy mặt người thương, các cháu của mình lớn thế nào, không được ăn chuối chin cây, ăn xôi nếp một mẹ nấu, ….thiệt thòi lắm ý. Hì hì. 
Cảm ơn vì t đã có một người bạn thân như Trinh, t còn làm nhảm nhiều he he.
Tản mạn: Trà Thái Nguyên Minh Cường